Nhân Ngày Quân Lực
NHÂN NGÀY QUÂN LỰC
Kể từ năm 1965, ngày 19 tháng 6 được Việt Nam Cộng Hòa chọn làm “Ngày Quân Lực” để kỷ niệm ngày Quân Ðội VNCH đứng ra nhận lãnh trách nhiệm điều hành đất nước, sau một chuỗi dài liên tiếp xáo trộn từ đảo chánh, chỉnh lý, biểu tình, bạo loạn v.v… để rồi sau đó 2 năm, cũng chính
Quân Ðội đã tổ chức cuộc bầu cử Tổng Thống, khai sinh nền Ðệ Nhị Cộng Hòa Việt Nam.
Thiết tưởng chúng ta cũng nên ôn lại một chút quá khứ để trước là tưởng niệm những người đã hy sinh dưới Lá Cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ, và những người miền Nam còn sống hôm nay biết được chúng ta phải làm gì để cho những sự hy sinh đó khỏi mai một, khỏi tan biến vào dĩ vãng đau thương của đất nước đang đứng bên bờ vực thẳm diệt vong, do đảng Cộng Sản Việt Nam cấu kết với Trung Cộng trong cuộc đồng hóa đất nước và dân tộc Việt Nam.
Vận mệnh dân tộc Việt Nam gắn liền với 2 chữ đấu tranh và nhược tiểu. Sau Ðệ Nhị Thế Chiến các dân tộc trên thế giới đều lấy đó làm một bài học để tránh né, nếu không nói là khước từ tất cả các cuộc xung đột bằng võ lực, sợ rằng nó sẽ dẫn đến một cuộc tàn sát kinh hồn giống như những gì mà nhân loại đã trải qua trong cuộc Thế Chiến. Do đó, hầu hết các nước nhược tiểu, bị thực dân đô hộ đã được trao trả độc lập. Và các nước nhược tiểu này đã bắt đầu một cuộc sống độc lập tự do và dân chủ. Riêng Việt Nam, cũng là một quốc gia nhược tiểu, đã được quân đội Nhựt lúc đó đang đô hộ sau khi đánh bại thực dân Pháp, trao trả độc lập vào tay Hoàng Ðế Bảo Ðại ngày 9 tháng 3 năm 1945, nhưng Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản thuộc Ðệ Tam Quốc Tế đã lợi dụng khoảng trống, kẽ hở của lịch sử, giành lấy quyền lực, bức bách hoàng đế Bảo Ðại phải thoái vị.
Nhưng, sau đó, vì các siêu cường thế giới biết rõ âm mưu của Hồ Chí Minh, một tay sai của Ðệ Tam Quốc Tế đang đưa Việt Nam đặt dưới quyền lực của Cộng Sản, không một nước nào công nhận chính thể Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa, kể cả những nước Cộng Sản. Với tính giảo hoạt sẵn có, Hồ Chí Minh đã liên lạc với Pháp là kẻ đang manh tâm trở lại đô hộ Việt Nam Và một Hiệp Ðịnh Sơ Bộ đã được ký kết vào ngày 6 tháng 3 năm 1946, chấp nhận cho 15 ngàn quân Pháp được trở lại miền Bắc với danh nghĩa “để giữ trật tự trong thời hạn 5 năm”. Ngày 18.3.1946, 15 ngàn quân Pháp rầm rộ tiến vào Bắc Việt và ngày 19.5.1946 Ðô đốc D’Argenlieu của Pháp nhận “lời mời” của Hồ Chí Minh “thăm Hà Nội” được Hồ Chí Minh ra lệnh treo cờ để đón tiếp với lý do “mừng ngày sinh nhựt cụ Hồ”. Với hiệp định Sơ Bộ ngày 6.3.1946, chính phủ Pháp phải công nhận “nước Việt nam Dân Chủ Cộng Hòa” và Việt Nam phải để Quân đội Pháp tái chiếm Bắc Việt mà không phải giao tranh. Ðể trấn an dư luận toàn quốc phản đối hành động rước kẻ thù tái xâm lăng, Hồ Chí Minh lập luận “thà để Pháp chiếm 5 năm, hơn để quân Tàu cai trị một ngàn năm” hoặc “thà ăn cứt thằng Tây còn hơn làm bạn với thằng Tàu”. Trong lúc cả thế giới tránh né chiến tranh thì Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Ðông Dương lại rước thực dân Pháp vào chiếm Bắc Việt không phải giao tranh. Trong khi đó, để độc quyền cai trị đất nước, Hồ Chí Minh đã cho cán bộ ngầm tiêu diệt các đảng phái Quốc Gia chống Pháp, nhưng không Cộng Sản, mặc dù Hồ Chí Minh đã thỏa hiệp với các đảng phái này lập chính phủ liên hiệp. Cuộc chiến tranh giữa Pháp và Việt Minh không tránh khỏi. Người Quốc gia chống Pháp và đồng thời phải chống độc tài Cộng Sản vì chúng đang tìm cách tiêu diệt. Ai tạo nên cuộc chiến 1945-1954? Chính Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản.
Trước gọng kềm từ 2 phía Việt Minh và thực dân Pháp, người Việt Quốc Gia, dưới sự lãnh đạo của “Quốc Trưởng Bảo Ðại” thương thuyết với Pháp để giành lại độc lập, và chống lại Việt Minh Cộng Sản đang áp đặt chủ nghĩa tam vô lên quê hương dân tộc. Thân phận một quân đội một lúc phải chiến đấu chống 2 kẻ thù nghịch: thực dân và Cộng Sản.
Sau hiệp định Genève ngày 20.7.1954, chính phủ Ngô Ðình Diệm, một mặt phải định cư một triệu đồng bào di cư từ miền Bắc, trốn chạy Cộng Sản, một mặt thương lượng với Pháp để giành lại Ðộc Lập cho đất nước. Ðến đầu năm 1956, quân đội Pháp chính thức rút khỏi Việt Nam .
Chính phủ Ngô Ðình Diệm hành xử như một quốc gia độc lập, thiết lập các cơ cấu chính trị hành chánh v.v… và một mặt kiến thiết đất nước, ổn định nhân tâm và nhất là cải tiến Quân Ðội để đối phó với Cộng Sản Bắc Việt, từ một quân đội với cấp cao nhất là tiểu đoàn, đặt dưới sự lãnh đạo chỉ huy của Pháp đến một Quân Ðội theo mô hình một nước độc lập, được rèn luyện kỹ càng, một kỷ cương theo tinh thần quân đội truyền thống Việt Nam.
Nhưng! Như đầu bài đã nói, Việt Nam mang thân phận nhược tiểu. Khi Hoa Kỳ nhận thấy chính phủ Ngô Ðình Diệm ngày càng tỏ ra độc lập hoàn toàn, một mặt đang trên đà thắng lợi đối với Việt Cộng, Hoa Kỳ với tâm địa con buôn đã cố quyết tiêu diệt Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và ngày 1.11.1963, Hoa Kỳ với sự tiếp tay của một số tướng lãnh phản bội đã sát hại Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và làm sụp đổ chính thể Việt Nam Cộng Hòa.
Từ sau ngày đảo chính Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, tình trang Việt Nam lâm vào một khủng hoảng chính trị, hết đảo chánh tới chỉnh lý, từ Hội Ðồng này đến Hội Ðồng khác cầm quyền, mãi cho đến ngày 19.6.1965, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã đứng lên vừa chiến đấu chống Cộng Sản, vừa ổn định tình hình chính trị trong nước, và năm 1967 đã thiết lập được nền Ðệ Nhị Cộng Hòa.
Nếu trước năm 1963, Việt Nam Cộng Hòa phải đánh với du kích Việt Cộng do Cộng Sản Bắc Việt thiết lập và chỉ đạo, và Quân dân VNCH ngày càng thắng thế, đặt du kích và lực lượng tỉnh, miền của VC vào thế tàn lụi dần qua quốc sách “ấp chiến lược” khiến chúng không có lương thực, không có tin tức, bị cô lập khỏi dân chúng y như cá nằm trên cạn, chính sau cuộc đảo chánh 1.11.1963, cái gọi là Hội đồng Quân Nhân Cách Mạng đã phá bỏ ấp chiến lược, thả hết các tù nhân tình báo Cộng Sản, VC mới ngóc đầu trở lại, và có cơ hội ồ ạt đưa quân vào miền Nam.
Sau ngày 19.6.1965, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nhờ vào tinh thần chiến đấu anh dũng, quả cảm và tinh thần yêu nước thương dân, đã giáng xuống đầu quân Việt Cộng Bắc Việt những đòn chí tử, bảo vệ sự tự do và no ấm cho đồng bào. Vì vậy, người ta không lấy làm lạ, quân đội VNCH đi đâu, dân theo đó và họ liều chết để chạy khỏi những nơi bị Việt Cộng tạm chiếm để rồi sau đó, khi quân đội tái chiếm, người dân lại trở về nhà cũ dưới sự bảo bọc của Quân Ðội.
Có những trận đánh tưởng như quân Bắc Việt Cộng Sản sắp đè bẹp được quân đội VNCH, nhưng không, Việt Cộng đã không bao giờ tái lập được một Ðiện Biên Phủ thứ 2, biến cố Tết Mậu Thân 1968, lợi dụng mấy ngày hưu chiến để đồng bào 2 miền ăn Tết, Việt Cộng đã bất ngờ tấn công các tỉnh lỵ và ngay cả Saigon, thế nhưng lần lượt, Quân Lực VNCH đã đánh bật chúng ra khỏi thành phố, dồn chúng về lại các mật khu với một thiệt hại tưởng như không bao giờ ngóc đầu dậy được. Mặt Trận Bình Long An Lộc với nguồn tiếp vận khổng lồ các loại võ khí hiện đại của Nga Sô và Trung Cộng, Việt cộng quyết tâm chiếm cho bằng được với bất cứ giá nào Bình Long – An Lộc để “làm thủ đô” cho đứa con “Mặt Trận Giải Phóng” của Bắc Việt, cũng bị thất bại não nề.
Nhưng, gọng kèm thực dân và Cộng Sản một lần nữa, áp đặt lên dân tộc Việt Nam mà kẻ hứng chịu tất cả bất lợi thảm khốc chính là Quân Lực VNCH.
- Cả thế giới Cộng Sản viện trợ dồi dào gấp 20 lần bình thường,
- “Ðồng Minh Hoa Kỳ” đã quyết không viện trợ quân trang vũ khí cho Quân Lực VNCH lại còn cấu kết với CS Quốc tế, thỏa hiệp bỏ rơi Việt Nam, để mặc cho cả thế giới Cộng Sản dồn mọi nỗ lực tiêu diệt Quân Lực VNCH. Tại sao Hoa Kỳ bức bách Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải phá bỏ Quỹ tiết kiệm của Quân Ðội? Tại sao Hoa Kỳ không viện trợ cho VNCH một máy phát thanh có công suất mạnh như máy của thế giới Cộng sản viện trợ cho Bắc Việt? Chỉ cần trả lời 2 câu hỏi này, chúng ta thấy rõ tâm địa của thực dân Mỹ.
Ngày hôm nay, 19 tháng 6 năm 2010, sau 35 năm phải buông súng, người lính Việt Nam Cộng Hòa còn lại gì? Ðó là tinh thần đấu tranh của một quân đội có truyền thống dân tộc, thắng không kiêu, bại không nản, trước kẻ thù với sức mạnh gấp trăm, ngàn lần, cha ông người lính VNCH đã không sờn lòng, đã đấu tranh quyết liệt và đã giữ vững bờ cõi cho đến hôm nay. Người lính hôm nay không quân trang vũ khí, nhưng cũng có cách chiến đấu để chiến thắng Cộng Sản, người lính, với tinh thần đồng đội, sẵn sàng hy sinh sẽ là những chiến sĩ cách mạng bất bạo động khiến cho vũ khí quân thù trở nên vô dụng. Ðây là một vũ khí thời đại mà các nước Ðông Âu đã dùng để tiêu diệt Ðệ Tam Quốc Tế Cộng Sản. Ðây là lúc Quân, Dân phối hợp chiến đấu. Người lính hôm nay không quên những đồng đội đã nằm xuống để quyết tâm làm cho những hy sinh của đồng đội không phải vô ích. Hoan hô người lính của Quân Lực VNCH, hoan hô tinh thần quân đội truyền thống của Việt Nam .
Lê Văn Ấn
Ý Nghĩa Ngày Quân Lực 19-6
Phùng Ngọc Sa
Hằng năm, cứ đến ngày 19-6, khắp nơi tại hải ngoại, các tầng lớp Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũ dù bất cứ ở đâu, trong hoàn cảnh nào đều cố gắng tập họp nhau mừng “Ngày Quân Lực”, nhằm mục đích trước là, hâm nóng lại tình đoàn kết Huynh Đệ Chi Binh; cùng nhau gợi lại những ngày dài chiến đấu chống lại quân thù CSVN.và mừng kỷ niệm Ngày Quân Lực VNCH, để vinh danh một đội quân anh hùng đã một thời vang bóng. Quân Lực VNCH, là một đội quân từ nhân dân mà ra, và vì dân mà chiến đấu để bảo vệ một quốc gia non trẻ sau hàng thế kỷ bị thống trị của đế quốc thực dân xâm lược.
Quý Chiến Hữu đều rõ biết: nhiều quốc gia văn minh, dân chủ và tiên tiến trên thế giới như Hoa Kỳ, Anh, Pháp v.v. đều dành nhiều thời điểm để vinh danh Quân Lực quốc gia của mình, được đánh giá là những công cụ cao quý nhất để bảo vệ đất nước .
Riêng chúng ta, cựu Quân Nhân mừng kỷ niệm “Ngày Quân Lực”còn mang thêm một dấu ấn lịch sử có tính đặc thù; vì chúng ta không những phải ghi nhớ, biết đến công ơn một đội quân dũng cảm chống lại kẻ thù, là cộng sản Bắc Việt, tay sai cộng sản quốc tế, mà còn vinh danh một Quân Lực oai hùng đã can đảm đích thân nhận lãnh sứ mạng lãnh đạo quốc gia, đưa đất nước qua một giai đoạn vô cùng khó khăn cơ hồ muốn rơi xuống bờ vực thẳm.
Hiện nay do hoàn cảnh nghiệt ngã của lịch sử mà chế độ Việt Nam Cộng Hòa không còn tồn tại nữa; QLVNCH, đội quân anh hùng đã một thời oanh liệt, vì thế cũng bị xóa tên trong các trang quân sử của các nước trên thế giới. Bi đát hơn, đất nước thân yêu của chúng ta còn đang bị chế độ VGCS tay sai Trung Cộng thống trị một cách tàn ác sắt máu. Bọn chúng đang công khai phá hoại đất nước về mọi mặt; từ kinh tế đến dân sinh. Ngoài ra, chúng còn có nhiều hành động phản quốc, nhường đất dâng biển cùng các quyền lợi quốc gia như; dành đặc quyền khai thác dài hạn các địa điểm chiến lược “cho thuê rừng đầu nguồn”; khai thác các quặng mỏ bauxite, uranium v.v; vì thế, lần hồi VN sẽ bị thống thuộc rơi vào tay Trung Cộng, kẻ thù Phương Bắc, tối hậu địch nhân của dân tộc VN.
Muốn đất nước sớm thoát khỏi tai họa diệt vọng, khỏi phải bị rơi vào vòng nô lệ của Trung Cộng; toàn dân trong nước cũng như hải ngoại, đặc biệt là thế hệ trẻ, hãy hết sức cảnh tỉnh, cố giữ tinh thần đoàn kết, cố gắng tổ chức lực lượng chiến đấu để chống lại Việt gian Cộng Sản, tái xây dựng lại quê hương. Muốn thế, chúng ta hãy cùng nhau chung sức góp công làm sống lại tinh thần chiến đấu của QLVNCH.
Sở dĩ chúng tôi nhấn mạnh là phải cùng nhau Làm Sống Lại Tinh Thần QLVNCH, vìù đây là một Quân Đội Anh Hùng, Anh Dũng Bất khuấtõ và chống cộng.
Quân lực VNCH đã noi theo gương tiền nhân: trãi qua các triều đại, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê và Nguyễn đã trực tiếp chiến đấu bảo vệ đất nước và chiến chiến thắng; hy sinh xương máu để mở mang và gìn giữ bờ cõi. Đặc biệt, trường hợp tổ quốc nguy vong, Quân Đội lại trực tiếp đứng ra lãnh đạo đất nước, Cụ thể, vào năm 1965, trước tình trạng “Tổ Quốc Lâm Nguy” QLVNCH lại gánh nhận sứ mệnh lịch sử, trực tiếp lãnh đạo quốc gia, đồng thời hứa với quốc dân 2 điều:
1-Tái bình định lãnh thổ; củng cố an ninh và xây dựng lại một nền dân chủ Pháp trị cho miền Nam VN.
2- Dốc toàn lực thống nhất đất nước, giải thoát nhân dân miền Bắc khỏi ngục tù cộng sản.
Về điều kiện số 1, nhờ sự yểm trợ trực tiếp của Hoa Kỳ và thế giới tự do, Quân Lực đã hoàn thành nhiệm vụ; đã tái lập an ninh và xây dựng thành công nền Đệ Nhị Cộng Hòa.
Riêng công cuộc thống nhất đất nước và giải phóng đồng bào miền Bắc, vì chiến lược và quyền lợi của đồng minh Hoa Kỳ, chúng ta đã không hoàn thành được lời hứa.
Xin quý chiến hữu hãy tìm hiểu trọng trách và nhiệm vụ của Quân Lực VNCH.
Khác hẳn với các nước văn minh trên thế giới, Quân Lực VNCH có nhiệm vụ đặc biệt là: Vừa Chiến Đấu Vừa Xây Dựng.
*Chiến Đấu: để tận diệt bọn Việt Gian cộng sản Bắc Việt, theo lệnh cộng sản quốc tế
và quan thầy Liên Xô-Trung Cộng. CSVN, chúng đã triệt để phá hoại toàn bộ đất nước; từ kinh tế, văn hóa đến nếp sinh hoạt cổ truyền của dân tộc. Chủ trương độc ác của bọn quan thầy cộng sản quốc tế buộc CSVN phải thi hành là, Đào Tận Gốc và Bốc Tận Rể tầng lớp: Trí, Phú, Địa Hào, tức là triệt hạ hết nếp sống văn minh và văn hóa của tiền nhân để lại. CSVN tận dụng vũ khí và quân cụ của cộng sản quốc tế sát hại đồng bào vô tội chẳng may còn kẹt trong vùng của chúng. Lý do đó, Quân Lực phải chiến đấu, giữ từng tấc đất để vừa bảo toàn tính mạng và gìn giữ tài sản của đồng bào.
* Xây Dựng: Tái xây dựng lại tất cả đổ nát do sự phá hoại không nương tay của bọn cộng sản Bắc Việt; từ chùa chiền, nhà thờ và những tiện nghi công cộng phục vụ công ích đều bị bộ đội cộng sản và bọn du kích địa phương triệt hạ . Lý do đó, QLVNCH không những phải trực tiếp chiến đấu mà còn có nhiệm vụ xây dựng lại một cuộc sống ấm no an bình cho dân chúng.
Từ trước, hằng năm chúng ta vẫn thường tổ chức kỷ niệm mừng Ngày Quân Lực 19-6, để nung nấu lại ý chí nói trên, nhưng chúng ta cần phải hành động thế nào cho xứng với tinh thần của Ngày Lịch Sử đó, chứ không phải tập họp nhau để tiến hành một số nghi thức và lễ nghi quân cách, rồi sau đó phủi tay ra về mà quên hẳn là, tập thể cựu Quân Nhân phải sống thế nào cho xứng đáng với tinh thần của ngày trọng đại đó.
Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm là câu nhựt tụng cho những ai hãnh diện là quân nhân QLVNCH. Nhưng cũng xin nhớ lại, hoàn cảnh lịch sử bây giờ đã khác hẳn trước đây. Lý do: do biến chuyển thời cuộc và vận nước nổi trôi; chế độ VNCH không còn tồn tại nữa; trang quân sử Quân Lực VNCH vì thế, chỉ còn lại những dòng sâu đậm ghi nhớ lại một giai đoạn lịch sử cận đại cho thế hệ mai sau. Do đó, câu nhựt tụng Tố Quốc – Danh Dự – Trách nhiệm phải được hiểu theo tư tưởng mới:
- Tố Quốc: Quê hương thì có nhưng tổ quốc thì không còn. Cái được là CHXHCNVN, không phải là tổ quốc của ta; điều đó thì chính tên tổ sư cộng sản quốc tế Lénin đã nói:”Khi bọn tư sản, (bourgeoir) có tổ quốc, thì chúng ta, người cộng sản là kẻ vô tổ quốc”; tổ quốc của người cộng sản là vô sản quốc tế. Còn tổ quốc của chúng ta, người Việt Tự Do và Tị nạn là con cháu của dòng giỏi Lạc Hồng. Những ai cứ mơ ngủ cho CHXHCNVN hiện nay là tổ quốc của ta là sai. Vì vậy những ai còn ngu muội chủ trương có chống là chống Trung Cộng(TC) kẻ thù xâm lăng, chứ đừng chống CSVN vì nó mà yếu thì không đủû sức chống lại TC; hiểu như thế là không biết gì hết. Trung Cộng theo tổ chức CS quốc tế là Trung Ương Đảng; VC chỉ là một Chi Bộ địa phương; Trung Ương chỉ cần ra lệnh, địa phương phải rắp rắp tuyệt đối thi hành vì, “Quân Kỷ Như Thạch mà Đảng Kỷ Như Thiết- Lý do đó, TC đâu cần phải gây chiến, mà cứ “Gậm” và “Lấn”dần, đặc biệt hành động đó lại do mấy tên “Thái Thú”, tức bọn đầu sỏ VC Hà Nội tay sai của Bắc Kinh tự động dâng hiến đâu cần phải TC ra lệnh.
- Danh Dự – Trước khi nói đến Danh Dự quân đội phải nói đến danh dự của con người; cứ đề cao Danh Dự của Quân Lực mà có lối sống bừa bải, thích mang hia đội mão, cuộc sống lại nham nhở lôi thôi, quần áo còn “hoa lá cành”,thậm chí còn có nhiều tên tự phong thêm cho mình vài cấp kiểu “Tướng thật mà mang sao giả” để “lấy le”. Thử hỏi như vậy thì Danh Dựï Quân Lực ở đâu? Ở đất nước tự do, mỗi cá nhân có quyền sống theo chủ thích của mình, nhưng đừng lạm dụng quân phục, màu cờ sắc áo để lòn trôn bọn gian manh và tay sai CSVN, Và quan trọng nhứt, đừng nhân danh tập thể quân đội phục vụ cho một tổ chức, đặc biệt là những tổ chức lưu manh, kháng chiến ma, chiến khu giả để lường gatï đồng bào. Xin nhớ, còn tổ quốc và chế độ, thì Quân Lực là một công cụ cao quý nhứt của Quốc gia, chứ không phải riêng của một băng đảng hay phe nhóm nào; nhứt là những nhóm VG phản động, chuyên lừa gạt đồng bào hải ngoại trục lợi. Thử hỏi, quý chiến hữu có suy nghĩ thế nào khi một số hội đoàn quân đội ở một vài nơi lại cam tâm, bỏ danh dự của người chiến sĩ cộng hòa chạy theo băng đảng Việt Tân. Đặc biệt, những vị cựu Tướng lãnh đă một thời là rường cột của một đội quân nổi tiếng tại khu vực Á Châu, kính mong quý vị hãy cố giữ cái liêm sĩ và danh dự, nhứt là những vị từng “ù té chạy”, đã là sao rơi sao rụng rồi mà còn xưng hùng, xưng bá còn nghĩ đến Công, Hầu, Khanh Tướng; nếu như vậy thì quả thật quá khốn nạn. Thử hỏi, quý vị nghĩ thế nào về một số tự phong nhưThủ tướng, Tổng trưởng để múa may, làm trò hề trên sâu khấu chính trị bát nháo ở hải ngoại. Xin hỏi sao những cá nhân đó không thấy nhục khi hỏi lại, bộ máy chính quyền ở đâu, quần chúng và lãnh thổ gồm có những gì, thế mà đám nầy còn tự phong là “lãnh tụ” là hàng tổng bộ trưởng. Quả thật hạng nầy thua cả loại tướng của phường tuồng Quãng Lạc.
Trách Nhiệm: Nhiệm vụ cao quý của người người lính chiến như đã nói trên là bảo vệ non sông và tố quốc; nay tổ quốc đã không còn, và mọi sinh hoạt trong cuộc sống mới đều trông nhờ vào nơi tạm dụng. Nếu còn tự cho mình có trách nhiệm, còn liêm sĩ xin hãy thận trọng hành động và lời phát biểu. Thử hỏi, một ông tướng mà còn hoang tưởng khi nói về Tập Thể Chiến Sĩ VNCH như sau:”Bây giờ cứ tổ chức, tập họp, rồi đây khi thành hình Mỹ sẽ trang bị để tái chiếm VN”. Điều quan trọng khác, mong quý chiến hữu lưu ý, nếu còn nghĩ mình là một thành viên QLVNCH xin cố gắng giáo dục con cháu và thế hệ hậu duệ; dạy chúng biết thế nào là chính nghĩa quốc gia; và biết thế nào về các tội ác của bọn VGCS và lý do nào mà chúng ta phải bỏ nước ra đi; nếu không, tầng lớp nầy sẽ đi theo băng đảng phản động làm tay sai VGCS phá rối tập thể Người Việt Tị Nạn CS hải ngoại. Cụ thể và điển hình, hiện có nhóm Little SaiGon Foundation, phần lớn chúng là thân nhân và con cháu các cựu Tù Nhân Chính Trị đang tuyên truyền cho MT/VT đề cao cộng sản tại thành phố San Diego. Califormia.
Kính mong qúy chiến hữu hãy cố sống đúng vời tinh thần Ngày Quân Lực.
Ươc mong thay- PNS


